giờ tôi mới ngoài nhì mươi, tôi chưa va vấp cuộc đời rộng rãi, liệu sau này tôi sở hữu thể một mình nuôi con hay lại bắt buộc dựa vào 1 người con trai khác. ví như vậy thì cuộc đời con tôi khác gì đời bố nó.

Ngày tôi quyết định lấy anh, bác mẹ phản đối quyết liệt bởi vì hoàn cảnh của anh và tôi khác nhau. Gia đình tôi ko phải phong lưu nhưng cũng tương đối kém chất lượng, Chon ngay gio sinh mo tôi lại là con út do vậy được Anh chị mến thương mến thương. Còn anh chỉ là đứa trẻ bụi đời, ko gia đình không tòa tháp, tiền trình mờ mịt. Bố anh từ trần từ lúc anh còn nhỏ, mẹ anh nuôi con một mình được vài năm thì tục hôn.

Bố dượng anh vô cùng độc ác, luôn tìm mọi cách đánh đập hành tội anh. Chẳng chịu được, năm anh học dứt cấp hai đã bỏ nhà lên đô thị đi làm mướn kiếm sống. Cuộc đời anh thuở bé là các chuỗi ngày đau đớn về cả thể xác lẫn tinh thần. có nhẽ vậy vì vậy loài người anh sống vô cùng tình cảm thành tâm. Lấy anh, tôi chưa từng ăn năn.

bố mẹ tôi không hài lòng anh, vậy là chúng tôi tự đi đăng kí rồi tổ chức 1 lễ cưới nho bé. nhắc là lễ cưới chứ bản tính chỉ là vài mâm cơm mời bạn hữu tôi và bằng hữu anh. Anh chị em trai và nhà gái đều ko sở hữu người béo tham dự. Nhà tôi chỉ sở hữu chị gái tôi tới, dúi cho tôi xấp tiền rồi vội vàng trở về. Tôi biết gia đình tôi giận vậy nhưng mà họ vẫn thương tôi lắm, họ vẫn không yên ổn tâm về tôi.

Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi quả tình ngọt ngào. Tuy kinh tế cạnh tranh nhưng anh đối xử cùng tôi cực kỳ rẻ, hai bà xã chồng luôn quấn quýt nhau. bằng hữu tôi bảo thôi cũng là xứng đáng, tạ thế dòng này lại được cái kia. thỉnh thoảng chị gái tôi vẫn hẹn tôi đi uống nước, hỏi xem tôi sống có tốt không. Rồi tôi sở hữu thai sau vài ba tháng lấy anh.

Dù biết sau này sẽ khó nhọc hơn mà hoàng hậu chồng tôi vô cùng vui vẻ, đây là đứa con đầu của chúng tôi, là kết tinh ái tình của tôi và anh. Anh thường thoa bụng tôi thì thầm: “Con yêu, cảm ơn con đã đến, bố sẽ cố gắng chuyên cần kiếm tiền hơn nữa để sau này con đỡ khổ!”. Nghe những lời anh kể tôi thực mát dạ mát ruột. 1 người đàn ông có nghĩa vụ, hết lòng thương mến hậu phi con như thế tôi còn mong mỏi gì hơn.

Biết tôi có thai, thi thoảng mẹ cũng làm cho mấy món bổ dưỡng mang đến cho tôi. Mẹ đến các lúc anh ko sở hữu nhà, mẹ bảo không muốn gặp anh. những lúc đấy mẹ chỉ thở dài: “Thôi con cũng với rồi, không được bi tráng mà ảnh hưởng tới sức khỏe nghe chưa”. Vậy là gia đình tôi cũng ngầm đồng ý anh, cùng tôi còn điều gì vui mừng hơn nữa. mà niềm vui đấy chẳng được bao lâu. khi tôi với thai được nhị tháng thì biến cố cuộc đời tôi đến cứ như 1 cơn ác độc mộng nhưng đến hiện nay tôi vẫn ko dám tin.

Tối đó tôi chờ mãi chẳng thấy anh về, gọi điện cho anh cũng chẳng nhìn ngắm nghe máy. Tôi run sợ nhưng chẳng biết đi đâu nhưng tìm anh. Từ ngày quen nhau, anh chưa bao giờ không nghe máy tính bảng của tôi như thế này. Tôi chờ mãi tới nửa đêm vẫn chẳng ngắm nhìn bóng vía anh đâu. Rồi gục vào bàn ngủ mất từ khi nào.

coi tử vi 2017 Tôi choàng dậy vì tiếng chuông điện thoại, là số của anh. Đầu bên kia đề cập họ trú ngụ bệnh viện, họ hỏi tôi với nên người thân anh không, rồi họ bảo tôi đến bệnh viện làm thủ tục nhận xác anh về. Tai tôi ù đi, tôi như người tắt thở linh hồn, mệnh chung im luôn từ khi đấy. Cũng không biết sau đó làm cho thế nào tôi đến được bệnh viện, khiến cho thế nào tôi gọi được cho chị gái mình. Anh nằm đó, tôi lay mãi anh cũng chẳng dậy. Anh ra đi không 1 lời dặn dò, anh thực sự đã bỏ rơi mẹ con tôi.





Tôi mếu máo, thậm chí còn đòi trở về nhà mình nhưng bác mẹ không cho tôi về. Mẹ tôi nói phần lớn chuyện về bà mẹ độc thân, thậm chí mẹ còn bảo tôi hãy nhìn vào cuộc đời anh. (Ảnh minh họa)

Sau đám tang của anh, bố mẹ đón tôi về nhà chăm nom. Tôi bé nằm liệt giường liệt chiếu gần chục ngày thế hệ dậy nổi. Mẹ bảo tôi hãy bỏ thai đi, hãy quên các chuyện cũ rồi làm cho lại cuộc đời. Chị gái tôi bảo cuộc đời còn dài lắm, rồi thời gian sẽ xóa nhòa đi mọi, đề cập cả tình ái của tôi cùng anh. thoạt tiên tôi quyết liệt ko nghe những gì mẹ và chị gái đề cập. khiến cho sao tôi với thể phá bỏ đi đứa con của anh, khiến cho sao anh vừa nằm xuống tôi đã tính quên anh để khiến lại cuộc đời.

Tôi khóc lóc, thậm chí còn đòi trở về nhà mình mà cha mẹ ko cho tôi về. Mẹ tôi kể hầu hết chuyện về bà mẹ độc thân, thậm chí mẹ còn bảo tôi hãy nhìn vào cuộc đời anh. Mẹ bảo đời nào sau này tôi muốn con mình tương tự anh sao. Thiếu tình thương của cha, rồi bị thân phụ dượng đánh đập hành hạ. Mẹ bảo tôi còn trẻ, chẳng biết sau này sẽ ra sao. hiện tại tôi vẫn thương cảm anh, nhưng mà thời kì một năm, nhì năm hay năm năm nữa, sở hữu thể tôi sẽ yêu 1 người con trai khác.

đến khi đó thì con tôi sẽ ra sao, “mấy đời bánh đúc có xương” chứ. thực thụ nghe các lời mẹ nhắc tôi cực kỳ sợ, sợ mình sẽ quên anh, sợ mình sẽ lấy người khác nhưng ko bảo vệ nổi con. Nỗi đau chết thật chồng chưa hả giận, đời nào tôi lại tự tay giết mất con mình. Tôi chẳng thể làm được. mà ví như không bỏ con, mang lúc nào sau này cuộc đời nó cũng như cuộc đời anh?

Tôi cũng không muốn con mình sẽ buộc phải chịu cực khổ như bố nó. có khi tôi đã nghĩ rằng, tôi sẽ sinh con ra, một mình tôi sẽ nuôi con, sẽ dành cho nó tình thương của cả mẹ lẫn phụ thân. Thời nay bà mẹ độc thân đầy ra, họ vẫn nuôi con một mình đấy thôi. nhưng mà với các khi suy ngẫm chứng kiến lời khách du lịch trong gia đình tôi nói cũng đúng.

hiện giờ tôi mới ngoài hai mươi, tôi chưa va vấp cuộc đời rộng rãi, liệu sau này tôi có thể một mình nuôi con hay lại nên dựa vào 1 người con trai khác. trường hợp vậy thì cuộc đời con tôi khác gì đời bố nó, chịu toàn bộ thiệt thòi. hiện giờ tâm tôi rối bù lên, tôi ko biết mình phải làm gì để sau này ko ăn năn. Tôi cho nên khiến mẹ đơn thân hay bỏ con để khiến lại cuộc đời như du khách khuyên?

View more random threads: